Bắc Thần

20-01-2021 0
Theo dõi truyện

Văn án:

Chuyện xưa kể về đời người, trong đó, mặc cho đã từng là bậc kỳ tài lừng lẫy hay giai nhân khuynh quốc thậm chí cả minh quân đức độ sáng ngời đều không thể tránh khỏi những ngạo nghễ, khinh cuồng; không tránh khỏi mất mát, cay đắng; không tránh khỏi yêu thương nhung nhớ,...

Dụ Huấn Chiêu thân là hoàng duệ từng được sủng ái nhất Vinh quốc, đóa hoa phú quý diễm át quần phương nơi cung đình hoa lệ, nay đã không bằng xưa. Phụ hoàng đã từng yêu thương không muốn ngó ngàng đến nàng. Vị trưởng tỷ mà nàng đã từng yêu mến nay lộ ra một vẻ mặt lạnh lùng, đố kị, nỗi oán hận chẳng rõ nguồn cơn từ đâu bộc phát nay đã đổ lên đầu nàng.

Đối những sự thay đổi nơi gia quốc cố hương, Vĩnh Lạc công chúa tỏ vẻ: thật là thú vị.

Trong những âm mưu tranh giành quyền thế chắc gì không có yêu thương, và sau tất cả, khi kết thúc, mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa.

Trích câu:
"Ở nơi này, việc thở cũng trở thành một loại tội lỗi đến mức ai cũng muốn tiêu trừ cho hả dạ."

"Ta đã cho rằng lòng mình không giờ gợn sóng nổi nữa lại không ngờ... lại không ngờ khi đệ đứng trước mặt ta, ta không giữ nổi dáng vẻ bình thản nữa rồi. Thì ra đệ lớn lên trông như vậy. Thì ra đệ lớn lên trông như vậy... Quả giống như ta tưởng tượng biết bao. Vincent ơi."

"Người không có lòng tốt như vậy, cô nương mà em biết không có lòng tốt đến vậy."

"Cổ có Dạng đế hoang dâm vô độ, người sinh ra ta không thể, người ta sinh ra không thể, còn lại không gì không thể, hoàng huynh cũng muốn thế chăng?"

"Cô* ngưỡng mộ nhan sắc của công chúa, yêu sự bạc bẽo hung ác của nàng nhưng cô không thể không màng tất cả mà cưới công chúa được. Thứ cô cần là sự danh chính ngôn thuận, lên ngôi hoàng đế."

* từ xưng của vương hầu, thái tử thời xưa

"Tỷ tỷ không thương ta, tỷ tỷ chỉ là thông qua ta nhìn thấy một người khác mà thôi."

"Dụ Huấn Chiêu đương nhiên tốt, chỉ có điều là người nước khác."

"Khi bản cung sắp sửa buông tay, chính nàng lại lao vào vòng tay ôm ấp của bản cung. Dụ Huấn Chiêu, đây là ý trời."

"Ngôn Kỳ Úc, ngươi muốn tương lai như thế nào? Khi bản cung có con thì tuyên bố rằng người khác sinh ôm đến cho bản cung nuôi, hay là ngay cả con cái cũng không cho phép bản cung có, hả?"

"Bệ hạ giá băng. Mời hoàng thái đệ... tức tốc về kinh." Ngưng Chỉ phát hiện mình chỉ có thể nói ra được chừng đó câu chữ. Bôn ba ngày đêm, nàng đã sức cùng lực kiệt, cũng không ngờ rằng mình còn có thể thốt lên thành lời. Trước mắt nàng nhòe đi, ướt át những hơi sương.
Còn nhớ lúc mới gặp, hoàng thái đệ chỉ cao đến ngang bụng nàng, nay đã trưởng thành hơn, mặt mày đã có sự chững chạc thấy rõ. Quốc gia có người nối nghiệp, cô nương ắt hẳn sẽ vui mừng lắm.
Bên tai vang lên từng tiếng kêu hốt hoảng, của hoàng thái đệ, cũng có của phe địch.
Nàng chưa từng quên hoàng đế Cảnh quốc cho đến bây giờ vẫn còn giữ niềm yêu thương nồng nhiệt đối với cô nương.
Phất Chỉ qua đời, Thập Tam thiếu gia qua đời, cô nương... cũng qua đời.
Bãi bể nương dâu, rốt cuộc còn lại gì đây?
Ngưng Chỉ ngửa mặt, một dòng lệ máu tuôn rơi.

Tác giả: Tớ Thích Cục Súc (Anh Vũ)

Thể loại: xuyên không; ngôn tình; cổ đại; ngược nam; cung đấu; hoàng đấu; có yếu tố huyền huyễn (rất ít); có yếu tố đam mỹ, bách hợp; SE,...

Thời gian lấp: không xác định

Hoan nghênh mọi người lọt hố.

Edit bìa: Minh Thu

Lưu ý: Nam nữ chính không sạch, SE.

Đánh giá
Đã có 0 người đánh giá
Đọc nhiều nhất

back top